• Thực sự thì tôi không biết mình đã có thai

    Có những trường hợp họ không biết mình đang mang thai trong khi thai nhi trong bụng vẫn phát triển một cách bình thường. Sau đây là lời tâm sự của một người phụ nữ can đảm đã bất chấp tất cả để mang sự sống đến cho đứa con chưa lọt lòng của cô.
    Chắc hẳn bạn cũng đã đọc qua nhiều câu chuyện về các phụ nữ đã hạ sinh con mình trên……máy bay, đại loại như vậy rồi phải không nào? Nhưng nếu bạn đã từng trong hoàn cảnh của tôi, tôi chắc rằng bạn cũng sẽ rất sốc về câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ với các bạn.

    Gần đây, ở Ý có trường hợp của một nữ tu 31 tuổi được đưa đến bệnh viện với những cơn đau bụng dữ dội và sau cô đã sinh ra một bé trai kháu khỉnh, và đặt tên đứa trẻ theo tên của Đức Giáo Hoàng - Francesco (Francis). Khi được hỏi về cha của đứa bé, nữ tu sĩ chỉ trả lời đơn giản trên Daily Mail rằng “Thậm chí tôi không nghĩ điều đó sẽ xảy ra, vì đơn giản, tôi chỉ thấy đau dạ dày thôi”. Và lúc bấy giờ, sự thụ thai tinh khiết của nữ tu này đã trở thành tâm điểm của xã hội.

    Với những dư luận xung quanh vấn đề trên, nhiều người cho rằng vị nữ sĩ kia hoàn toàn bịa ra một câu chuyện không đáng tin. “Làm thế nào mà một người phụ nữ không có bất kỳ cảm giác gì khi đang mang thai?”. Theo cá nhân tôi được biết thì không thể nào không nhận biết được những dấu hiệu khi bắt đầu mang thai và kéo dài cho đến gần 40 tuần liền. Tuy hơi xấu hổ nhưng cho đến tuần thứ 23, tôi mới biết mình đang mang thai.

    Thực tế thì tôi có thể giải thích điều này cho mọi người hiểu hơn. Trong khi mang thai đứa thứ bảy, tôi bắt đầu có biểu hiện của chứng kinh giật tiền sản, nhưng sau khi đi khám thì không phải. Và khi đến tuần thứ 24, tôi bắt buộc phải đi bác sĩ để tìm ra nguyên nhân thực sự đang diễn ra trong tôi. Thật không may là sau khi xét nghiệm, tôi gặp vấn đề về thận và bệnh mạch máu, nhưng vui hơn cả là đứa trẻ trong bụng tôi vẫn phát triển khỏe mạnh. Tới tuần thứ 37, tôi đã sinh một đứa con trai khỏe mạnh và đặt tên cho nó là Justin dưới sự hân hoan chào đón của các thành viên trong gia đinh. Để bảo đảm an toàn cho sức khỏe của tôi, các bác sĩ khuyên tôi không nên có thêm một đứa con nào nữa.

    Justin là một đứa bé rất dễ thương và tôi rất yêu nó. Nhưng không may, do mắc bệnh thận nên tôi không thể cho Justin bú sữa mẹ được, vì vậy mà khi Justin được hai tháng tuổi, tôi đã phải chuyển sang sử dụng hệ thống điều dưỡng bổ sung (SNS); đó là một ống nuôi gắn vào núm vú cùng với bình sữa với đầy đủ chất dinh dưỡng để cho đứa trẻ bú. Cảm giác đó thật khủng khiếp, sau nhiều tháng, ngực tôi bị tổn thương rất nhiều. Một thời gian sau, Justin không muốn bú sữa mẹ như trước nữa và nó bắt đầu quấy khóc. Và tôi nhận thấy chu kỳ kinh nguyệt của mình bắt đầu sớm hơn dự tính. So với những đứa trước, Justin hành động như vậy là do có sự khác biệt từ mùi sữa. Tôi không biết làm gì hơn ngoài chờ đợi cho đến khi nó nguôi ngoai và chấp nhận loại sữa với những công thức dày đặc mà tôi đang cho nó bú.

    Mỗi ngày, tôi đặt Justin trong xe nôi và dạo quanh công viên gần nhà. Và rồi tôi lại cảm thấy rất mệt và tôi bị trướng hơi. Cuối cùng, tôi cũng gặp bác sĩ để tìm hiểu nguyên nhân, tôi đã đề cập với bác sĩ về những triệu chứng buồn nôn, mệt mỏi và đầy hơi. Và họ cho biết rằng đó là tác dụng phụ thường gặp ở những người sử dụng loại thuốc mà tôi đang sử dụng và họ cho tôi uống một loại thuốc chống buồn nôn trong giai đoạn cho con bú. Lúc đó, tôi thấy rất nhẹ nhõm và không bận tâm về chuyện đó nữa.

    Sau đó, tôi đi kiểm tra tình hình sức khỏe, bác sĩ thận muốn tôi trao đổi với bác sĩ khoa sản/ phụ sản về việc đặt ống truyền sữa mà tôi đã sử dụng. Nhưng vài phút kiểm tra, ông ấy lắp bắp khi nói tôi biết rằng tôi đang có mang.

    Trước đó, bác sĩ đã cảnh báo cho tôi về việc có thêm một đứa con nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng của tôi. Trong lúc băn khoăn không biết phải làm sao, tôi gọi cho chồng và anh ấy cũng sốc khi nghe tin như vậy. Chúng tôi đã dùng các biện pháp tránh thai cẩn thận trong thời gian cho con bú nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi đang mang thai đứa thứ tám. Lúc bấy giờ, khoảng không gian im lặng đến sững sờ bao trùm cả căn phòng, họ nói đứa trẻ trong bụng tôi là con trai và nó đã được 23 tuần. Và lúc này tôi mới đoán là do sử dụng biện pháp SNS và cho Justin bú bằng ống truyền đã khiến tôi rụng trứng sớm hơn.

    Sau khi chúng tôi quyết định giữ đứa trẻ trong bụng với sự phản đối của bốn vị bác sĩ cũng như những đứa con của tôi, tôi biết chúng yêu thương tôi và không muốn mất tôi bởi tỷ lệ tử vong nếu mang thai đứa tiếp theo sẽ rất cao. Nhưng biết sao được, đứa nhỏ trong bụng tôi vẫn lớn lên và nó cũng là con tôi, nên tôi đã quyết định giữ đứa nhỏ bất chấp có ra sao đi nữa. Nhưng chỉ đến tuần thứ 34, tôi đã phải sinh Adam vì xảy ra tình trạng đứt nhau thai.

    Và bây giờ, khi nghe câu chuyện của nữ nu, tôi có phần nào thấu hiểu được họ, nhưng tôi không tài nào hiểu được tại sao trong suốt gần 9 tháng mà không có bất kỳ dấu hiệu nào thì khiến tôi bật cười, cười vì câu chuyện, cười vì bản thân đã bất chấp mọi thứ để giữ Adam. Và giờ nó đã được 8 tuổi, tuy nó nhỏ hơn so với những đứa trẻ khác nhưng Adam vẫn sinh hoạt và vui chơi bình thường. Điều đó khiến tôi hạnh phúc với quyết định của mình.


    Bình luận