• Trở thành người mẹ nội trợ

    Nếu trở lại đi làm, thay vì chăm sóc bé cưng của mình, bạn phải bỏ ra một chi phí cho việc đó. Vậy bạn quyết định như thế nào khi có cơ hội việc làm trước mắt?
    Trước khi có con, một ngày của tôi có thể thức dậy vào lúc 6:30, ra khỏi nhà chạy bộ khoảng 30 phút, sau đó là gập bụng, tiếp theo là tắm rửa, và sau đó cố gắng bắt kịp giờ trên chương trình Today trong khi thay đồ. Sau khi chắc chắn mình đã trang điểm và đã mang giày cao gót, tôi bắt đầu rời khỏi nhà để đi làm công việc mà tôi yêu thích ở một công ty đầu tư. Còn bây giờ? Tôi phải dậy lúc 5:00 cùng với 2 đứa con sinh đôi 2 tuồi và một đứa 6 tháng tuổi của mình, tôi phải thay tã, chăm sữa, trở thành đồ chơi cho bọn trẻ và phải chuẩn bị bữa sáng. Tôi đã không còn chạy bộ và tắm vào buổi sáng nữa và quên đi những đôi giày cao gót của mình: Những ngày này tôi chỉ mặc đồ thể thao và pha một tách cà phê hòa tan cho bản thân để khiến cho mình tỉnh táo.

    Công việc của tôi là phân tích và giải quyết vấn đề. Tôi đã luôn cố gắng để vượt lên và tiến xa hơn nữa trong công việc, và tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì những cố gắng đó. Tình mẫu tử là một kiểu công việc khác, và phần điên rồ nhất là tôi không có khả năng trở lại làm việc.

    Tôi đã xin từ chức khi hai đứa con sinh đôi của tôi chào đời, và tôi nhớ rằng tôi sẽ ở nhà nuôi con khoảng một vài năm và sau đó sẽ trở lại làm việc. Nhưng tôi đã không nhận thức về mặt tài chính, vì vậy tôi đã rất lo lắng về điểu đó. Hơn 80% số tiền tôi kiếm được đều chi vào việc chăm sóc bọn trẻ. Và điều gì tiếp theo sẽ xảy ra? Một bất ngờ lớn là: Mặc dù bác sĩ đã nói rằng tôi có thể không mang thai được nữa vì số lương trứng trong buồng trứng của tôi đã giảm đi nhưng tôi đã không đi điều trị.

    Trước khi tôi biết mình đang chờ đợi điều gì, tôi đã nói chuyện với sếp của mình về việc trở lại làm việc ở một vị trí mới, một vị trí cao hơn. Nhưng tôi nhận ra rằng đang có ba đứa trẻ đang ở nhà trẻ hay đang ở với bảo mẫu nghĩa là tôi phải chi tiền vào những việc đó, nếu có được cộng việc đó thì tôi không phải suy nghĩ nhiều về mặt tài chính. Thật sự chúng tôi đang sống ở Boston, một trong những thành phố có chi phí chăm sóc trẻ em mắc nhất nhưng đó không có gì là to lớn vì chúng tôi không thể rời khỏi nơn đây, chúng tôi yêu nền văn hóa và con người ở đây.

    Sẽ là nói dối nếu tôi nói rằng tôi không thấy tiếc tiền của mình. Từ bỏ quyền kiểm soát tiền thật là khó khăn, tôi đã trở lại tình trạng “phụ thuộc” vào nguồn tài chính của một ai đó. Trước khi từ chức, tôi chưa từng biết tiết kiệm trong nhiều năm. Nếu tôi muốn đi làm tóc hay mua sắm ở Target thì tôi cứ việc đi. Còn bây giờ, tôi và chồng mình, Matt đã quyết định tôi chỉ có thể chi một số tiền nhất định, và nếu mà tôi muốn chi tiêu nhiều hơn thì chúng tôi phải bàn luận về nó. Bây giờ tôi cảm thấy mình như trở lại thời thiếu niên khi tôi muốn mua những mặt hàng như một chiếc áo sơ mi mới hay vật dụng trong nhà, tôi đều phải hỏi chồng mình. Bây giờ, Matt và tôi cũng đã nói về vấn đề tiền bạc nhiều hơn, chuyện mà trước đây chúng tôi chưa từng làm. Những vấn đề đó đã không gây ra sự bất hòa lớn nào, tôi cảm thấy thật may mắn, nhưng nó mang thêm căng thẳng đến cho cuộc sống của chúng tôi đó là mối quan hệ mới của chúng tôi.

    Trong một vài ngày vẫn còn cảm giác hỗn độn, tôi có thể sử dụng những kỹ năng mà tôi đã học được vào công việc như tổ chức, lên kế hoạch và quản lý thời gian vào mỗi ngày (một người nào đó phải chuẩn bị trước nước và thức ăn nhẹ cũng như việc trở nên nhanh nhẹn trên chính đôi chân của cô ấy). Bây giờ, tôi nghĩ mình như một CEO (giám đốc) của chính ngôi nhà mình, đây chính là danh hiệu tuyệt nhất mà tôi đang sở hữu.
    Bình luận