• Một món quà bất ngờ của bố

    Làm mẹ là một thiên chức vô cùng thiêng liêng, và người luôn giúp các mẹ chăm sóc, yêu thương bé; luôn ngày đêm ân cân dìu bước cho những tháng ngày tập đi của bé cũng có những niềm vui riêng mà chỉ có các ông bố mới thật sự hiểu được.

    Tôi vẫn thắc mắc tại sao một người cha rất thích thức dậy vào lúc 4:30 sáng để dỗ dành bé thức giấc. Cho đến khi tôi trở thành một người cha từ sáu tháng trước, 04:30 sáng không phải là một phần cuộc sống của tôi. Tôi nhận ra rằng 4:30 sáng phải xảy ra khi tôi đang ngủ, nhưng đó là tất cả mà tôi biết. Tôi không biết căn hộ của tôi hoặc đường phố xung quanh trông giống như thế nào vào giờ đó và tôi cũng không biết tôi sẽ trông như thế nào. Những sinh viên đại học có thể đã có một bữa tiệc tùng, nhưng tôi đã ngủ và cảm thấy hạnh phúc, cho đến khi con trai tôi được sinh ra.

    Bé bắt đầu khóc thút thít vào khoảng 4 giờ mỗi buổi sáng và chỉ có thể khóc to hơn. Vấn đề không phải là bé đánh thức tôi và vợ tôi dậy, mà là chúng tôi chỉ nghe được bé khóc sau khi bé đã hết hy vọng. Đối với một đứa bé, khóc vào ban đêm là một vở nhạc kịch. Nó bắt đầu yên tĩnh, và sau đó lớn dần giống như khúc kịch tính củacủa các buổi hòa nhạc. Chúng tôi chỉ nghe được những khúc kịch tính đó. Và tôi cần nghe được phần đầu tiên khi bé bắt đầu.

    Tôi không biết nó xảy ra như thế nào (tôi phải kích hoạt đồng hồ báo thức để dậy trước khi một bé khóc vào buổi sáng sớm), nhưng tôi bắt đầu thức dậy lúc 4:15. Tại thời điểm 4:15 sáng, bé chỉ thủ thỉ, càu nhàu, phản kháng nhẹ nhàng. Khi tôi đón lấy bé, bé giống như muốn cho tôi một phần thưởng. Nếu bé có thể nói chuyện thì bé có thể sẽ nói, "Cảm ơn cha đã ở bên con khi con cảm thấy đau khổ."

    Sau khi ăn và thay đồ cho bé, tôi sử dụng hai miếng đệm để làm chỗ tựa cho bé trên ghế xôfa. Đầu tiên chúng tô nhìn chằm chằm vào nhau, sau đó chúng tôi đọc tin tức. (Tôi nhấp vào tờ báo Tuổi Trẻ trên iPad của tôi và bé tự kéo tới tiêu đề). Tiếp theo, chúng tôi cùng chơi với một cây đàn guitar nhỏ và mỉm cười với nhau. Đó là nụ cười dịu dàng mà tôi từng thấy và tôi cũng nhận được trước khi đi ngủ. Tôi không nghĩ tôi sẽ nhận được nụ cười đó khi chúng tôi thức dậy trước lúc mặt trời mọc.

    Có vẻ việc nghe tiếng khóc đầu tiên của bé là cách nuôi dạy con cái nên học, bé bao nhiêu tuổi không phải là vấn đề. Những vấn đề liên quan đến việc tìm hiểu về cuộc sống của chúng, Đó là một cơ hội, một cuộc tấn công ưu tiên. Nó yêu cầu thời gian, thay vì đòi hỏi sự chăm sóc của bạn.

    Chắc chắn, tôi muốn được ngủ lúc 4:30 vào buổi sáng, nhưng nếu con trai tôi muốn chơi một vài phút trước khi bắt tay vào việc kinh doanh tuổi thơ thì sau đó tôi sẽ làm tốt nhất. Tôi mong muốn làm điều đó.

    4:30 là một món quà, một trong những món quà tôi không biết tôi muốn, nhưng tôi sẽ đón nhận nó.

    Bình luận